Đổi trao

thơ: Nguyễn Thiên Ngân – ảnh: Mạnh Cường

“Một ánh mắt tưởng chừng rất gần” hay như “sự rung động” (như ta hay cố tưởng tượng và gán ghép mỗi khi bắt gặp ánh nhìn của “ai đó”) có xảy ra hay không cũng chỉ là phản ứng hoá học trong bộ não vốn dĩ không thể thay lời cho cả hai người. Cuối cùng ta quên đi những mối quan hệ, quan tâm rất gần không kể tình yêu. Đó là những người bạn luôn lắng nghe ta than thở mỗi khi ta “lên cơn” mà ta vô tâm không để ý họ hẳn cũng có bão trong lòng. Đó là cha mẹ mỗi ngày lo lắng về cuộc đời ta có vui vẻ thành công hay không. Đó là chính bản thân ta còn đang lạc lối, sức lực và thời gian đâu mà nhiều vậy sao cứ nghĩ đến người dưng?

Breaking Promises!

Every time when you are about to break a promise, think about “how” you feel when you made it, not “why”. “Why” can be varied and twisted, but the “how” will always be the same. Because whenever you think about your past feelings, you will realize how strong you have been growing through that time, and that is really the reason why you made that promise at the first place. Just to confirm it again!